Chuyển tới nội dung

Review sách ” khi hơi thở hóa thinh không”- When breath become air.- paul kalanith.

  • bởi
  • ĐỌC
Review sách " khi hơi thở hóa thinh không"- When breath become air.- paul kalanith. 1

Tôi từng nghĩ rằng ” cái chết thật là đáng sợ” , nhưng khi đọc “Khi hơi thở hóa thinh không”, tôi mới nhận ra rằng cái chết đáng sợ hay không là do cách bạn chọn đối mặt với nó. Con người sẽ trải qua những giai đoạn tuần tự sau khi họ phải đối mặt với điều không mong muốn ví dụ bệnh nan y, thất bại khi hy vọng quá nhiều. Đó là một chuỗi rập khuôn “phủ nhân- tức giận- mặc cả-suy sụp- chấp nhận.” Rồi lại quay ngược lại chu trình trên .

Paul kalanith miêu tả chân thật cuộc sống của anh. Với ước mơ to lớn tror thành nhà thần kinh học kiêm nhà văn, anh đã vạch sẵn cho mình kế hoạch 10 , 15 , 20 năm nữa anh làm gì. Anh cống hiến trọn vẹn cho công việc, công việc mà anh nói là hàn gắn vết thương, về cả thể chất lẫn tinh thần không chỉ cho bệnh nhân mà cả người thân yêu của họ. Kể cả khi anh mắc bệnh ung thư, khi phải quyết định từ bỏ công việc bác sĩ thần kinh học để làm công việc nhẹ nhàng hơn. Anh vẫn đi theo tiếng gọi của trái tim mình. Dù chỉ sống thêm 1 ngày tôi vẫn muốn được làm điều tôi momg muốn. Đam mê với công việc là điều ai cũng nhận thấy ở Paul. Anh luôn tự hỏi bản thân mình ” ý nghĩa cuộc đời anh là gì”. Và anh chỉ thấy nó thực sự có ý nghĩa khi anh được say mê phẫu thuật và đứng trong vai trò là một bác sĩ hơn là tự coi mình là một bệnh nhân. Anh đã viết” bạn không bao giờ có thể đạt được sự hoàn hảo, nhưng bạn coa thể tin vào đường tiệm cận của những gì mình không ngừng hướng tới. Đó là một công việc đầy gian khổ cùng những tổn thương , nhưng paul chưa từng dao động.

Người ta chỉ nhận ra điều quý giá nhất, ý nghĩa nhất khi đứng trước cánh cửa sinh tử. Và anh chọn gia đình mình, lucy và cô con gái bé bỏng. Chọn công việc và hết mình vì nó cho tới khi sức khỏe không cho phép anh tiếp tục.

Là một người bác sĩ, nhưng lại trong vị trí một bệnh nhân, paul biết rằng thời gian sống của mình không còn nhiều. Trong những năm cuối đời mình, anh vẫn không ngừng theo đuổi đam mê trở thành nhà văn của mình. Anh chống chọi , đối mặt với bệnh tật một cách thản nhiên, không oán trách. Thay vào đoa , anh chọn cách sống vui với những gì anh có. Anh có lucy, người luôn chia sẻ mọi niềm vui, nỗi đau của anh, có cô con gái luôn nghịch ngợm bên anh, anh có gia đình luôn ủng hộ anh. Và chính anh trong lúc bệnh tật vẫn luôn truyền niềm tin, sức mạnh và niềm hạnh phúc cho những người thân yêu. Anh ra di thanh thản như cách anh đến với  thế gian.

Bạn biết đấy, khi bạn chết đi, khi bạn trở về với đất trời , hãy ra đi thanh thản.

Khi đó cái chết chẳng còn đáng sợ nữa.

Tôi tự hỏi bản thân mình ” liệu tôi sống được bao nhiêu năm nữa” . Thời gian chẳng còn dài đâu, nên hãy làm những gì mình muốn làm, đừng lo sợ mà hãy chú tâm làm nó. Như vậy cuộc sống dài hay ngắn không còn quan trọng bởi mỗi giây mỗi phút ta đều sống cho hiện tại, sống thật sự có ý nghĩa .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *