Chuyển tới nội dung

“Em có yêu Đà Lạt không?”

  • bởi
  • ĐI
"Em có yêu Đà Lạt không?" 1
[Đà Lạt -03/05/2020]
——-
Đà lạt trong mình đẹp và mãi luôn bình yên. Nơi ấy luôn gửi gắm cho mình những kỉ niệm thật đẹp, những con người đáng mến, những kẻ xa lạ bước vào cuộc đời mình như một nốt nhạc ngân vang trên khuông nhạc dịu êm vẫn có.

“Em có yêu Đà Lạt không?”

“Em hông yêu Đà Lạt, mà em thương Đà Lạt rất nhiều.”
Em nghĩ, khi yêu người ta vẫn mong cầu cho đi để nhận lại yêu thương. Còn thương là thương hết thảy, thương nhau thương cả đường đi lối về, Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua.


Người ta yêu Đà Lạt bởi có những hồi ức đẹp đẽ cùng người thương chăng, rồi người ta hờn Đà Lạt cũng bởi sự dang dở sau hạnh phúc ngắn ngủi ấy. Còn em, em thương một mảnh đất vì nó vốn như vậy, em thương những buổi nắng sớm xuyên qua tán lá thông, em thương hơi sương mềm trên cỏ cây, em thương chiều qua phố lạnh lẽo tự kéo cổ áo cho ấm thêm, em thương đêm xuống ngồi trên bậc thang lối chợ ấy uống ly sữa đậu nành nóng ấm. Em thương cả cái cách Đà Lạt hoang vu nơi rừng sâu, lạnh giá khi chiều buông, từng con đường rừng chìm trong bóng tối. Đứng từ đỉnh đồi nhìn xuống lòng thành phố rực sáng ấy, thấy mình nhỏ bé biết bao.

"Em có yêu Đà Lạt không?" 2
Hoàng hôn tại Cheo Veo, Đà LạtHình: Lin

Đà Lạt gửi cho em rất nhiều cuộc gặp gỡ tình cờ, những kẻ xa lạ gặp nhau mà ngỡ như biết nhau từ lâu lắm rồi. Một anh trai Đà Lạt, người ôm bao hoài bão về một căn nhà gỗ giữa thảo nguyên, mơ về những chuyến đi rong ruổi trên chiếc xe bus, cùng người đồng hành anh đang tìm kiếm. Trong đêm lạnh đà lạt ấy, chúng tôi hai con người xa lạ chỉ mới gặp nhau chừng vài tiếng trước, lại có thể kể nhau nghe rất nhiều câu chuyện riêng tư, những nỗi niềm giấu kín. Chúng tôi đi bộ dạo vòng Hồ Xuân Hương với những câu chuyện dài bất tận. Đôi khi , ở cái thời tiết dịu mát của Đà lạt, con người ta dễ mở lòng với người xa lạ hơn nhỉ??

Đà lạt làm ta chếnh choáng trong một chiều hoàng hôn, ta sánh bước bên người đi qua con đường ngập tràn hoa, mùi hương của trời, của đất, mùi hương của người lưu luyến chân ta. Người nhìn ta mỉm cười ấm áp làm tim ta lỡ nhịp. Ta yêu người trong buổi chiều hoàng hôn ấy. Là buổi bình minh, ta ngồi cạnh người cùng nhìn về hướng thung lũng ấy, mỗi người đuổi theo một chân trời riêng. Nhưng ta biết có người ngồi cạnh bên, ngồi mãi, ngồi lặng yên mãi, mà lòng thấy an yên.

——————
Love from Lin,
"Em có yêu Đà Lạt không?" 3<3 "Em có yêu Đà Lạt không?" 3<3 "Em có yêu Đà Lạt không?" 3

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *